王季立安抚挽诗 其二

宋代 蔡戡
相门叨下客,帅幕得佳宾。玉树连阶砌,芙蕖泛水滨。 通家仍有契,论世岂无人。埋玉空遗恨,潸然泪满襟。
xiāng mén dāo xià   shuài jiā bīn shù lián jiē   fàn shuǐ bīn    
tōng jiā réng yǒu   lùn shì rén mái kōng hèn shān   rán lèi mǎn jīn