望接笋峰

清代 顾嗣立
朝游万年宫,暮宿天游观。群峰绕曲溪,一日千万变。 纵目神飞扬,有口那能赞。不须秉烛游,佳处已得半。 惟有接笋峰,青壁蹊径断。紫翠立磔卓,通透光三段。 昨晚进石门,深坞斜阳慢。望崖不能前,颈脰屡顾盼。 今晨扶筇来,露草珠璀璨。古洞翠毛零,葛藤恣延蔓。 鼯鼬上树窥,猿狖隔林唤。忽见道士来,笑口指山畔。 云此通隐屏,绝顶有道院。箫管云中闻,环佩月下见。 梯级八十一,彳亍跨两骭。梯穷面峭壁,窸窣凌巧栈。 踸踔一足行,铁索双手换。鸡胸行蚁伏,龙脊妖鼠颤。 頫临万丈潭,铿訇走匹练。虽有贲育俦,下觑杂花眩。 师徒住此峰,往来百千遍。雨过蹑屐登,不翅平地便。 君身长吴乡,丘壑类平衍。亮无凌风翼,对此空眷眷。 余闻道士言,惊汗湿衣襻。羊肠九折坂,王阳尚兴叹。 韩子最奸黠,遗书华阴县。发肤敢毁伤,渊冰早兢战。 兹游虽好奇,何自取惊惋。举手谢道士,我行亦已倦。 寄语峰头人,白云好娱玩。乞我辟谷方,金丹炼九转。 服食待身轻,还来振羽翰。
cháo yóu wàn nián gōng   宿 tiān yóu guān qún fēng rào   qiān wàn biàn
zòng shén fēi yáng   yǒu kǒu néng zàn bǐng zhú yóu   jiā chǔ bàn
wéi yǒu jiē sǔn fēng   qīng jìng duàn cuì zhé zhuó   tōng tòu guāng sān duàn
zuó wǎn jìn shí mén   shēn xié yáng màn wàng néng qián   jǐng dòu pàn
jīn chén qióng lái   cǎo zhū cuǐ càn dòng cuì máo líng   téng yán màn
yòu shàng shù kuī   yuán yòu lín huàn jiàn dào shì lái   xiào kǒu zhǐ shān pàn
yún tōng yǐn píng   jué dǐng yǒu dào yuàn xiāo guǎn yún zhōng wén   huán pèi yuè xià jiàn
shí   chì chù kuà liǎng gàn qióng miàn qiào   líng qiǎo zhàn
chěn chuō xíng   tiě suǒ shuāng shǒu huàn xiōng xíng   lóng yāo shǔ chàn
lín wàn zhàng tán   kēng hōng zǒu liàn suī yǒu bēn chóu   xià huā xuàn
shī zhù fēng   wǎng lái bǎi qiān biàn guò niè dēng   chì píng biàn 便
jūn shēn cháng xiāng   qiū lèi píng yǎn liàng líng fēng   duì kōng juàn juàn
wén dào shì yán   jīng hàn shī 湿 pàn yáng cháng jiǔ zhé bǎn   wáng yáng shàng xīng tàn
hán zuì jiān xiá   shū huá yīn xiàn gǎn huǐ shāng   yuān bīng zǎo jīng zhàn
yóu suī hào   jīng wǎn shǒu xiè dào shì   xíng juàn
fēng tóu rén   bái yún hǎo wán fāng   jīn dān liàn jiǔ zhuàn
shí dài shēn qīng   hái lái zhèn hàn