望极二首 其一

明代 李梦阳
望极云天黑,关门落叶深。古城饥雀啅,长路断蓬沉。 嫠妇登楼思,孤臣去国心。此时看故垒,何处不沾襟。
wàng yún tiān hēi   guān mén luò shēn chéng què zhuó cháng   duàn péng chén    
dēng lóu   chén guó xīn shí kàn lěi   chǔ zhān jīn