王节妇诗

元代 邓雅
王氏之子年及笄,嫁作进士梁君妻。梧桐月冷凤凰宿,芙蓉露白鸳鸯飞。 当时举案期偕老,岂意风尘不相保。投井宁甘死少年,辱身那肯从群盗。 高风凛凛冰雪寒,激烈壮士摧心肝。君不见窦家两女坠崖谷,至今闻者为辛酸。
wáng shì zhī nián   jià zuò jìn shì liáng jūn tóng yuè lěng fèng huáng 宿   róng lòu bái yuān yāng fēi
dāng shí àn xié lǎo   fēng chén xiāng bǎo tóu jǐng níng gān shào nián   shēn kěn cóng qún dào
gāo fēng lǐn lǐn bīng xuě hán   liè zhuàng shì cuī xīn gān jūn jiàn dòu jiā liǎng zhuì   zhì jīn wén zhě wèi xīn suān