望江南(感事)

宋代 蔡伸
落花尽,寂寞委残红。蝶帐梦回空晓月,凤楼人去谩东风。春事已成空。 闲伫立,□□水溶溶。云锁乱山横惨淡,烟笼绿树晚溟濛。却在泪痕中。
luò huā jǐn   wěi cán hóng dié zhàng mèng huí kōng xiǎo yuè   fèng lóu rén mán dōng fēng chūn shì chéng kōng
xián zhù       shuǐ róng róng yún suǒ luàn shān héng cǎn dàn   yān lóng 绿 shù wǎn míng méng què zài lèi hén zhōng