望江南

宋代 戴复古
壶山好,也解忆狂夫。转首便成千里别,轻年不寄一行书。浑似不相疏。 催归曲,一唱一愁予。有剑卖来酤酒吃,无钱归去买山居。安处即吾庐。壶山有催归曲赠仆,甚妙。
shān hǎo   jiě kuáng zhuǎn shǒu biàn 便 chéng qiān bié   qīng nián xíng shū hún xiāng shū
cuī guī   chàng chóu yǒu jiàn mài lái jiǔ chī   qián guī mǎi shān ān chǔ shān yǒu cuī guī zèng   shén miào