望江南

宋代 戴复古
壶山好,文字满胸中。诗律变成长庆体,歌词渐有稼轩风。最会说穷通。 中年后,虽老未成翁。儿大相传书种在,客来不放酒尊空。相对醉颜红。
shān hǎo   wén mǎn xiōng zhōng shī biàn chéng cháng qìng   jiàn yǒu jià xuān fēng zuì huì shuō qióng tōng
zhōng nián hòu   suī lǎo wèi chéng wēng ér xiāng chuán shū zhǒng zài   lái fàng jiǔ zūn kōng xiāng duì zuì yán hóng