望江南
家山好,底事尚忘归。但我辞荣还避辱,从渠把是却成非。跳出世关机。
将五十,老相已相催。争得气来有甚底,更加官后亦何为。奉劝莫痴迷。
jiā
家
shān
山
hǎo
好
,
dǐ
底
shì
事
shàng
尚
wàng
忘
guī
归
。
。
dàn
但
wǒ
我
cí
辞
róng
荣
hái
还
bì
避
rǔ
辱
,
cóng
从
qú
渠
bǎ
把
shì
是
què
却
chéng
成
fēi
非
。
。
tiào
跳
chū
出
shì
世
guān
关
jī
机
。
。
jiāng
将
wǔ
五
shí
十
,
lǎo
老
xiāng
相
yǐ
已
xiāng
相
cuī
催
。
。
zhēng
争
de
得
qì
气
lái
来
yǒu
有
shèn
甚
dǐ
底
,
gèng
更
jiā
加
guān
官
hòu
后
yì
亦
hé
何
wéi
为
。
。
fèng
奉
quàn
劝
mò
莫
chī
痴
mí
迷
。
。