望江南
春去也,白雪尚飘零。万里归人骑快马,到家时节藕花馨。那更忆长城。
妾薄命,两鬓渐星星。忍唱乾淳供奉曲,断肠人听断声。肠断泪如倾。
chūn
春
qù
去
yě
也
,
bái
白
xuě
雪
shàng
尚
piāo
飘
líng
零
。
。
wàn
万
lǐ
里
guī
归
rén
人
qí
骑
kuài
快
mǎ
马
,
dào
到
jiā
家
shí
时
jié
节
ǒu
藕
huā
花
xīn
馨
。
。
nà
那
gèng
更
yì
忆
cháng
长
chéng
城
。
。
qiè
妾
bó
薄
mìng
命
,
liǎng
两
bìn
鬓
jiàn
渐
xīng
星
xing
星
。
。
rěn
忍
chàng
唱
qián
乾
chún
淳
gòng
供
fèng
奉
qǔ
曲
,
duàn
断
cháng
肠
rén
人
tīng
听
duàn
断
shēng
声
。
。
cháng
肠
duàn
断
lèi
泪
rú
如
qīng
倾
。
。