望湖亭

唐代 李贞
日晴江暖南风吹,蒲帆饱风如鸟飞。晨征正背南浦去,夕宿已向吴城归。 平湖浸天波淼淼,湖上长亭跨林杪。此时天宇正苍茫,数点遥山望中小。 孤舟前发闻疏钟,云边笑指匡庐峰。白莲早晚应重发,欲叩东林谒远公。
qíng jiāng nuǎn nán fēng chuī   fān bǎo fēng niǎo fēi chén zhēng zhèng bèi nán   宿 xiàng chéng guī    
píng jìn tiān miǎo miǎo   shàng cháng tíng kuà lín miǎo shí tiān zhèng cāng máng shǔ   diǎn yáo shān wàng zhōng xiǎo    
zhōu qián wén shū zhōng   yún biān xiào zhǐ kuāng fēng bái lián zǎo wǎn yīng zhòng   kòu dōng lín yuǎn gōng