望湖亭

元代 卢琦
望湖亭外波荡荡,渔舟客棹频来往。好风卷雨黑云收,十里湖天平似掌。 长川极浦秋云清,锦帆自信牙樯轻。兰桡掣动龙蛇影,棹歌惊起鹭鸥盟。 昔是席上珍,今作宦中客。两载游帝京,双鬓半垂白。 三衢非为懒折腰,枫城联荫桐阴色。黄金孰铸子期形,白玉空教和氏泣。 丈夫气概无惮劳,对此江山趣自高。浩歌长啸天地窄,笑杀冯唐叹二毛。
wàng tíng wài dàng dàng   zhōu zhào pín lái wǎng hǎo fēng juǎn hēi yún shōu   shí tiān píng shì zhǎng
cháng chuān qiū yún qīng   jǐn fān xìn qiáng qīng lán náo chè dòng lóng shé yǐng   zhào jīng ōu méng
shì shàng zhēn   jīn zuò huàn zhōng liǎng zài yóu jīng   shuāng bìn bàn chuí bái
sān fēi wéi lǎn zhé yāo   fēng chéng lián yīn tóng yīn huáng jīn shú zhù xíng   bái kōng jiào shì
zhàng gài dàn láo   duì jiāng shān gāo hào cháng xiào tiān zhǎi   xiào shā féng táng tàn èr máo