望花有感

宋代 王令
春来几时余不知,但怪日日柳梢好。 我嗟无地自种花,常恐东风只生草。 谁家有园不可入,时时纵欲信自到。 寒梅最香落已阑,桃杏虽迟亦颠倒。 高枝飞鸟夜踏空,低树狂儿日摧拗。 惟余零落满地红,主人更听奴频扫。 悲来四顾慷慨歌,要且倾酒浇颜酡。 春归欲挽谁有力,河浊虽泣行奈何。
chūn lái shí zhī   dàn guài liǔ shāo hǎo  
jiē zhòng huā   cháng kǒng dōng fēng zhǐ shēng cǎo  
shuí jiā yǒu yuán   shí shí zòng xìn dào  
hán méi zuì xiāng luò lán   táo xìng suī chí diān dào  
gāo zhī fēi niǎo kōng   shù kuáng ér cuī ǎo  
wéi líng luò mǎn hóng   zhǔ rén gèng tīng pín sǎo  
bēi lái kāng kǎi   yào qiě qīng jiǔ jiāo yán tuó  
chūn guī wǎn shuí yǒu   zhuó suī xíng nài