望华山

宋代 刘攽
荆山连太华,青翠望难分。岭首明新旭,山腰暝白云。 玉攒光自照,波荡势成文。应接宁知倦,清辉远送君。
jīng shān lián tài huá   qīng cuì wàng nán fēn lǐng shǒu míng xīn shān   yāo míng bái yún    
zǎn guāng zhào   dàng shì chéng wén yìng jiē níng zhī juàn qīng   huī yuǎn sòng jūn