王宏道舍人赞

宋代 释德洪
翛然无累之神,见此有道之器。韵收一代之风流,骨含奕世之富贵。 节临事而不夺,貌甚威而常喜。方其少壮,则酒阑说剑。 横槊赋诗,名动塞垒。及其倦也,则浮沅湘。上衡霍,尽室行于山水。 至于醉心翰墨,倾倒肺怀,则有王右辖、吴武陵之风味。 驰至金城,而忠款乃著。罢归玉关,而功名自至者。 皆非壮岁,庸讵知此老人独不如是乎。
xiāo rán lěi zhī shén   jiàn yǒu dào zhī yùn shōu dài zhī fēng liú   hán shì zhī guì    
jié lín shì ér duó   mào shén wēi ér cháng fāng shào zhuàng   jiǔ lán shuō jiàn    
héng shuò shī   míng dòng sāi lěi juàn   yuán xiāng shàng héng huò jìn shì   xíng shān shuǐ      
zhì zuì xīn hàn   qīng dǎo fèi huái 怀   yǒu wáng yòu xiá líng zhī fēng wèi    
chí zhì jīn chéng   ér zhōng kuǎn nǎi zhù guī guān ér   gōng míng zhì zhě    
jiē fēi zhuàng suì   yōng zhī lǎo rén shì