望海亭

宋代 王十朋
踏雪遥登望海亭,扶桑日上卧龙醒。微臣望处非沧海,只望尧天万里青。
xuě yáo dēng wàng hǎi tíng   sāng shàng lóng xǐng wēi chén wàng chù fēi cāng hǎi   zhǐ wàng yáo tiān wàn qīng