望海潮 本意

明代 王夫之
红尘如此,茫茫沧海,吾将谁与言归。蜃雾腾虹,龙珠炫紫,波光天外霏微。 宝日涌初晖。经烟霾万里,云锁千围。依然不改,晶轮激火夹天飞。 吹箫人鼓馀威。将吴宫旧怨,血洒灵衣。怒遣天吴,滥驱海若,长风奋驾支祈。 淫姣责江妃。将平沙尽洗,仙草滋肥。属目轩然一笑,人在钓鱼矶。
hóng chén   máng máng cāng hǎi   jiāng shuí yán guī shèn téng hóng lóng   zhū xuàn   guāng tiān wài fēi wēi    
bǎo yǒng chū huī jīng yān mái wàn yún   suǒ qiān wéi rán gǎi jīng lún   huǒ jiā tiān fēi      
chuī xiāo rén wēi jiāng gōng jiù yuàn xuè   líng qiǎn tiān làn   hǎi ruò cháng fēng   fèn jià zhī      
yín jiāo jiāng fēi jiāng píng shā jǐn xiān   cǎo féi zhǔ xuān rán xiào rén zài   diào