望归人二首 其二

明代 释函是
山泽谁不乐,衣食岂自然。叩门良有时,淹滞将穷年。 一诺未云易,宁更嫌迁延。世间重财宝,慷慨安得兼。 客心久已降,节序无后先。市井归人忙,对之如夜禅。 俛仰匪我畏,所畏在脆坚。中愿苟或谐,可以遂林泉。 归期知随人,吾心徒拳拳。
shān shuí   shí rán kòu mén liáng yǒu shí yān   zhì jiāng qióng nián    
nuò wèi yún   níng gèng xián qiān yán shì jiān zhòng cái bǎo kāng   kǎi ān de jiān    
xīn jiǔ xiáng   jié hòu xiān shì jǐng guī rén máng duì   zhī chán    
yǎng fěi wèi   suǒ wèi zài cuì jiān zhōng yuàn gǒu huò xié   suì lín quán    
guī zhī suí rén   xīn quán quán