王官谷

清代 顾炎武
士有负盛名,卒以亏大节。咎在见事迟,不能自引决。 所以贵知几,介石称贞洁。唐至昭宗时,干戈满天阙。 贤人虽发愤,无计匡杌隉。邈矣司空君,保身类明哲。 坠笏雒阳墀,归来卧积雪。视彼六臣流,耻与冠裳列。 遗像在山厓,清风动岩穴。堂茆一亩深,壁树千寻绝。 不复见斯人,有怀徒郁切。
shì yǒu shèng míng   kuī jié jiù zài jiàn shì chí   néng yǐn jué    
suǒ guì zhī   jiè shí chēng zhēn jié táng zhì zhāo zōng shí gān   mǎn tiān què    
xián rén suī fèn   kuāng niè miǎo kōng jūn bǎo   shēn lèi míng zhé    
zhuì luò yáng chí   guī lái xuě shì liù chén liú chǐ   guān cháng liè    
xiàng zài shān   qīng fēng dòng yán xué táng máo shēn   shù qiān xún jué    
jiàn rén   yǒu huái 怀 qiē