王夫子

唐代 白居易
王夫子,送君为一尉,东南三千五百里。道途虽远位虽卑, 月俸犹堪活妻子。男儿口读古人书,束带敛手来从事。 近将徇禄给一家,远则行道佐时理,行道佐时须待命, 委身下位无为耻。命苟未来且求食,官无卑高及远迩。 男儿上既未能济天下,下又不至饥寒死。吾观九品至一品, 其间气味都相似。紫绶朱绂青布衫,颜色不同而已矣。 王夫子,别有一事欲劝君,遇酒逢春且欢喜。
wáng   sòng jūn wèi wèi   dōng nán sān qiān bǎi dào suī yuǎn wèi suī bēi  
yuè fèng yóu kān huó nán ér kǒu rén shū   shù dài liǎn shǒu lái cóng shì
jìn jiāng xùn gěi jiā   yuǎn háng dào zuǒ shí   háng dào zuǒ shí dài mìng  
wěi shēn xià wèi wéi chǐ mìng gǒu wèi lái qiě qiú shí   guān bēi gāo yuǎn ěr
nán ér shàng wèi néng tiān xià   xià yòu zhì hán guān jiǔ pǐn zhì pǐn  
jiān wèi dōu xiāng shòu zhū qīng shān   yán tóng ér
wáng   bié yǒu shì quàn jūn   jiǔ féng chūn qiě huān