望夫石歌

清代 屈大均
二禺之峰七十二,中有石人立苍翠。望夫化作石嵯峨,留取贞心在天地。 石公石姥洞庭西,合体休垂双玉啼。安得郎归亦化石,白云深处常相携。 无情化石石难好,有情化石石难老。郎归会见石能言,招手天边待相抱。
èr zhī fēng shí èr   zhōng yǒu shí rén cāng cuì wàng huà zuò shí cuó é   liú zhēn xīn zài tiān
shí gōng dàn lǎo dòng tíng 西   xiū chuí shuāng ān láng guī huà shí   bái yún shēn chǔ cháng xiāng xié
qíng huà shí shí nán hǎo   yǒu qíng huà shí shí nán lǎo láng guī huì jiàn shí néng yán   zhāo shǒu tiān biān dài xiāng bào