望夫石歌

明代 龚敩
一从藁砧去,无心事机杼。暮暮复朝朝,凝情立江渚。 归帆数尽不见夫,夫不归来心独苦。宁知幻化只斯须,留得虚名竟何补。 胡不当初莫嫁轻薄儿,贪名徇利轻别离。何不终身学取秋胡妻,采桑纺绩为裳衣。 人心孰不恋乡土,百年会有归来时。汝夫若戍交河北,天下有时征战息。 汝夫若把奇策干王侯,名成也合衣锦图归休。乌栖故林,狐正首丘,丈夫安得长远游。 胡为朝望复暮望,化作石头在江上。室中有儿,堂上有姑,姑老无所养,儿幼谁人扶。 儿无母兮走茕茕,姑失妇兮啼呜呜。汝夫一朝还,汝已化为石,石在路傍夫不识。 夫心始悔不早归,石本无情岂相忆。相忆知奈何,有泪如雨空滂沱。 古来贞节人,湮没何其多。石在天地间,万古不可磨。 石不磨,名岂灭,只恨恩情中道绝。遂令江上远行人,见此应须悔离别。 君不见苍梧万仞湘水深,竹上斑斑泪如血。
cóng gǎo zhēn   xīn shì zhù zhāo zhāo   níng qíng jiāng zhǔ
guī fān shù jǐn jiàn   guī lái xīn níng zhī huàn huà zhǐ   liú míng jìng
dàng chū jià qīng ér   tān míng xùn qīng bié zhōng shēn xué qiū   cǎi sāng fǎng wèi cháng
rén xīn shú liàn xiāng   bǎi nián huì yǒu guī lái shí ruò shù jiāo běi   tiān xià yǒu shí zhēng zhàn
ruò gàn wáng hóu   míng chéng jǐn guī xiū lín   zhèng shǒu qiū   zhàng ān cháng yuǎn yóu
wéi cháo wàng wàng   huà zuò shí tou zài jiāng shàng shì zhōng yǒu ér   táng shàng yǒu   lǎo suǒ yǎng   ér yòu shuí rén
ér zǒu qióng qióng   shī zhāo hái   huà wèi shí   shí zài bàng shí
xīn shǐ huǐ zǎo guī   shí běn qíng xiāng xiāng zhī nài   yǒu lèi kōng pāng tuó
lái zhēn jié rén   yān duō shí zài tiān jiān   wàn
shí   míng miè   zhǐ hèn ēn qíng zhōng dào jué suì lìng jiāng shàng yuǎn xíng rén   jiàn yìng huǐ bié
jūn jiàn cāng wàn rèn xiāng shuǐ shēn   zhú shàng bān bān lèi xuè