望夫石

宋代 郭祥正
杜鹃啼血春林碧,妾有离愁异今昔。上尽高山第一峰,目乱魂飞化为石。 化为石,可奈何,泪悬白露衣薜萝。千古万古望夫恨,一江秋水寒蟾多。 汉家天子点征役,良人荷戈归不得。此身未老将何从,不似山头化为石。
juān xuè chūn lín   qiè yǒu chóu jīn shàng jǐn gāo shān fēng   luàn hún fēi huà wèi shí    
huà wèi shí   nài   lèi xuán bái luó qiān wàn wàng hèn   jiāng qiū shuǐ hán chán duō    
hàn jiā tiān diǎn zhēng   liáng rén guī shēn wèi lǎo jiàng cóng   shì shān tóu huà wèi shí