望夫石

宋代 薛师石
望夫一望几千年,苍藓何曾似翠钿。 却春春深更风雨,满身吹泪使人怜。
wàng wàng qiān nián   cāng xiǎn zēng shì cuì diàn  
què chūn chūn shēn gēng fēng   mǎn shēn chuī lèi shǐ 使 rén lián