望夫山
亭亭碧山椒,依约凝黛立。
何年荡子妇,登此望行役。
君行断音信,妾恨无终极。
坚城不磨灭,化作山上石。
烟悲复云惨,仿佛见精魄。
野花徒自好,江月为谁白。
亦知江南与江北,红楼无处无倾国。
妾身为石良不惜,君心为石那可得。
tíng
亭
tíng
亭
bì
碧
shān
山
jiāo
椒
,
yī
依
yuē
约
níng
凝
dài
黛
lì
立
。
hé
何
nián
年
dàng
荡
zǐ
子
fù
妇
,
dēng
登
cǐ
此
wàng
望
xíng
行
yì
役
。
jūn
君
xíng
行
duàn
断
yīn
音
xìn
信
,
qiè
妾
hèn
恨
wú
无
zhōng
终
jí
极
。
jiān
坚
chéng
城
bù
不
mó
磨
miè
灭
,
huà
化
zuò
作
shān
山
shàng
上
shí
石
。
yān
烟
bēi
悲
fù
复
yún
云
cǎn
惨
,
fǎng
仿
fú
佛
jiàn
见
jīng
精
pò
魄
。
yě
野
huā
花
tú
徒
zì
自
hào
好
,
jiāng
江
yuè
月
wèi
为
shuí
谁
bái
白
。
yì
亦
zhī
知
jiāng
江
nán
南
yǔ
与
jiāng
江
běi
北
,
hóng
红
lóu
楼
wú
无
chǔ
处
wú
无
qīng
倾
guó
国
。
qiè
妾
shēn
身
wéi
为
shí
石
liáng
良
bù
不
xī
惜
,
jūn
君
xīn
心
wèi
为
shí
石
nà
那
kě
可
dé
得
。