王夫人挽词二首 其一

宋代 王安礼
仙去还缑岭,丧行指洛川。松楸闲故垄,笳鼓咽新阡。 制诏隆名定,铭诗具美传。王宫尽恩旧,雨泣望云軿。
xiān hái gōu lǐng   sàng xíng zhǐ luò chuān sōng qiū xián lǒng jiā   yàn xīn qiān    
zhì zhào lóng míng dìng   míng shī měi chuán wáng gōng jǐn ēn jiù   wàng yún pēng   軿