王抚干

宋代 王十朋
苏黄文章外,翰墨亦莫加。苏得鲁公法,黄自成一家。 肥无尘俗点,瘦或风雨斜。可爱如其人,敬之无迩遐。 真迹落人间,蔀屋生光华。我无一字藏,天遣来三巴。 吾宗东州秀,文翰俱可嘉。袖中出至宝,双眸洗昏花。 归橐今不贫,持往东南誇。何以报嘉贶,龙团建溪芽。
huáng wén zhāng wài   hàn jiā gōng   huáng chéng jiā
féi chén diǎn   shòu huò fēng xié ài rén   jìng zhī ěr xiá
zhēn luò rén jiān   shēng guāng huá cáng   tiān qiǎn lái sān
zōng dōng zhōu xiù   wén hàn jiā xiù zhōng chū zhì bǎo   shuāng móu hūn huā
guī tuó jīn pín   chí wǎng dōng nán kuā bào jiā kuàng   lóng tuán jiàn