挽歌 其一

明代 王世贞
昭昭天宇日,倏忽堕虞渊。如何盛年子,光彩中弃捐。 白日当再晨,逝者不复还。素旐纷前发,迫我向重泉。 华栋自云浮,甘此七尺棺。子弟来相饯,饯罢各言旋。 平生所著书,往往留心肝。妍蚩他人口,已自不得言。 束发悟生趋,往复杂忧患。但言身日短,不睹身后先。 仰问巫阳师,安能为我权。
zhāo zhāo tiān   shū duò yuān shèng nián zi guāng   cǎi zhōng juān    
bái dāng zài chén   shì zhě huán zhào fēn qián   xiàng zhòng quán    
huá dòng yún   gān chǐ guān lái xiāng jiàn jiàn   yán xuán    
píng shēng suǒ zhù shū   wǎng wǎng liú xīn gān yán chī rén kǒu   de yán    
shù shēng   wǎng yōu huàn dàn yán shēn duǎn   shēn hòu xiān    
yǎng wèn yáng shī   ān néng wéi quán