挽歌

魏晋 傅玄
人生鲜能百,哀情数万端。不幸婴笃病,凶候形素颜。 衣衾为谁施,束带就阖棺。欲悲泪已竭,欲辞不能言。 存亡自远近,长夜何漫漫。寿堂闲且长,祖载归不还。 人生鲜能百,哀情数万婴。路柳夹灵轜,旟旐随风征。 车轮结不转,百驷齐悲鸣。灵坐飞尘起,魂衣正委移。 芒芒丘墓间,松柏郁参差。明器无用时,桐车不可驰。 平生坐玉殿,没归都幽宫。地下无刻漏,安知夏与冬。
rén shēng xiān néng bǎi   āi qíng shù wàn duān xìng yīng bìng   xiōng hòu xíng yán
qīn wèi shuí shī   shù dài jiù guān bēi lèi jié   néng yán
cún wáng yuǎn jìn   cháng màn màn shòu 寿 táng xián qiě zhǎng   zǎi guī hái
rén shēng xiān néng bǎi   āi qíng shù wàn yīng liǔ jiā líng ér   zhào suí fēng zhēng
chē lún jié zhuǎn   bǎi bēi míng líng zuò fēi chén   hún zhèng wěi
máng máng qiū jiān   sōng bǎi cēn míng yòng shí   tóng chē chí
píng shēng zuò diàn 殿   méi guī dōu yōu gōng xià lòu   ān zhī xià dōng