望洞庭

元代 杨维桢
琼田三万六千顷,七十二朵青莲开。道人铁精持在手,啸引紫凤朝蓬莱。 龙子卧抱明月胎,须臾化作桃花腮。嗟尔云槎子,何处忽飞来。 蓬莱之浅今几尺,黄河之清今几回。云槎子,云是江上来,但知东方生,卖药五湖上,不知张使者,北犯七斗魁。 云槎子,吾与尔何哉,任公钓竿在东海,潮压桐江江上台。
qióng tián sān wàn liù qiān qǐng   shí èr duǒ qīng lián kāi dào rén tiě jīng chí zài shǒu xiào   yǐn fèng cháo péng lái    
lóng zi bào míng yuè tāi   huà zuò táo huā sāi jiē ěr yún chá zi   chǔ fēi lái    
péng lái zhī qiǎn jīn chǐ   huáng zhī qīng jīn huí yún chá zi yún   shì jiāng shàng lái dàn   zhī dōng fāng shēng mài   yào shàng   zhī zhāng shǐ zhě 使 běi   fàn dòu kuí    
yún chá zi   ěr zāi   rèn gōng diào gān 竿 zài dōng hǎi   cháo tóng jiāng jiāng shàng tái