望洞庭

宋代 刘敞
洞庭七百里,浩荡敌溟渤。云梦开其胸,巴陵束喉舌。 东流汇群川,盛涨五六月。飘飖浮乾坤,倚盖低兀臲。 吾行寰海间,未见此水阔。峡流下衣带,岛屿尽毫末。 高秋卷氛翳,两涯浴日月。何得径寸珠,晦明互出没。 苍茫蛟龙宅,溷杂鱼鳖窟。太古到于今,沈潜孰分别。 风帆引北极,波浪限百越。国绝南顾忧,献琛各通达。 山川非一险,此实辅明哲。俯笑三苗愚,竟为独夫灭。 远游世俗隘,偶此耳目豁。淅沥临清风,滂沱濯炎热。 萧萧霜林暮,蔼蔼芳草歇。壮观激我怀,当歌意复咽。 寂寥轩辕乐,万古逸响绝。惨淡虞帝魂,九疑莽嵽嵲。 况闻屈贾辈,各赐楚汉玦。至德无复还,后王寝衰缺。 滔滔更南征,郁郁抱忉怛。太湖虽云深,未救怀古渴。
dòng tíng bǎi   hào dàng míng yún mèng kāi xiōng   líng shù hóu shé
dōng liú huì qún chuān   shèng zhǎng liù yuè piāo yáo qián kūn   gài niè
xíng huán hǎi jiān   wèi jiàn shuǐ kuò xiá liú xià dài   dǎo 屿 jǐn háo
gāo qiū juàn fēn   liǎng yuè de jìng cùn zhū   huì míng chū
cāng máng jiāo lóng zhái   hùn biē tài dào jīn   shěn qián shú fēn bié
fēng fān yǐn běi   làng xiàn bǎi yuè guó jué nán yōu   xiàn chēn tōng
shān chuān fēi xiǎn   shí míng zhé xiào sān miáo   jìng wèi miè
yuǎn yóu shì ài   ǒu ěr huō lín qīng fēng   pāng tuó zhuó yán
xiāo xiāo shuāng lín   ǎi ǎi fāng cǎo xiē zhuàng guān huái 怀   dāng yàn
liáo xuān yuán   wàn xiǎng jué cǎn dàn hún   jiǔ mǎng niè
kuàng wén jiǎ bèi   chǔ hàn jué zhì huán   hòu wáng qǐn shuāi quē
tāo tāo gèng nán zhēng   bào dāo tài suī yún shēn   wèi jiù huái 怀