往丹阳寻陆处士不遇

唐代 皎然
远客殊未归,我来几惆怅。叩关一日不见人, 绕屋寒花笑相向。寒花寂寂遍荒阡,柳色萧萧愁暮蝉。 行人无数不相识,独立云阳古驿边。凤翅山中思本寺, 鱼竿村口望归船。归船不见见寒烟,离心远水共悠然。 他日相期那可定,闲僧著处即经年。
yuǎn shū wèi guī   lái chóu chàng kòu guān jiàn rén  
rào hán huā xiào xiāng xiàng hán huā biàn huāng qiān   liǔ xiāo xiāo chóu chán
xíng rén shù xiāng shí   yún yáng 驿 biān fèng chì shān zhōng běn  
gān 竿 cūn kǒu wàng guī chuán guī chuán jiàn jiàn hán yān   xīn yuǎn shuǐ gòng yōu rán
xiāng dìng   xián sēng zhù chù jīng nián