王倅生辰

宋代 郑刚中
日驭驾轮入东尾,望后黑月将浃旬。 惟时十月二十四,积庆高门生异人。 霏霏霜华翦寒梢,天地严肃无妖氛, 秘藏和气付贤者,粹然不受世俗法。 观其玉润得嘉耦,义之正恐为前身。 自从平步官职场,事业磊落难具陈。 东阳古郡号富壤,寇火之后风俗贫。 征财榷利日扰扰,藉公得与人为春。 坐令七邑再生育,此德重大无比伦。 吾闻造物甚昭爽,报以公寿当如椿。 我公骨相已奇艾,道气日日生精神。 他时雍容入廊庙,端以黄发为甫申。 题舆虽此暂留滞,随分亦可酬佳辰。 庭前香雾欲云起,可无一醉欢邦民。
jià lún dōng wěi   wàng hòu hēi yuè jiāng jiā xún
wéi shí shí yuè èr shí   qìng gāo mén shēng rén
fēi fēi shuāng huá jiǎn hán shāo   tiān yán yāo fēn  
cáng xián zhě   cuì rán shòu shì
guān rùn jiā ǒu   zhī zhèng kǒng wèi qián shēn
cóng píng guān zhí chǎng   shì lěi luò nàn chén
dōng yáng jùn hào rǎng   kòu huǒ zhī hòu fēng pín
zhēng cái què rǎo rǎo   gōng rén wèi chūn
zuò lìng zài shēng   zhòng lún
wén zào shén zhāo shuǎng   bào gōng shòu 寿 dāng chūn 椿
gōng xiāng ài   dào shēng jīng shén
shí yōng róng láng miào   duān huáng wèi shēn
suī zàn liú zhì   suí fēn chóu jiā chén
tíng qián xiāng yún   zuì huān bāng mín