王祠祭希曾所藏汝和红菊歌

明代 李东阳
世人作画皆论派,汝和画菊乃天解。直将书法写此花,宛转金枝总垂薤。 初为水墨后红紫,几向清纤发狂怪。桃羞杏涩宁比妍,蚁恨蜂愁未堪嘬。 幽兰堪供屈子佩,奇石当邀米公拜。当时落笔亦偶然,忽有声名起砰湃。 僮奴塞户卷委山,不独文逋与诗债。有时偃蹇不受促,怒目看人两睚眦。 酒酣兴发谁使颠,迅扫但觉吴缣隘。个中三昧我独知,每见渠挥为渠快。 最是平生跌宕心,病卧穷山老何惫。南宫王君得此图,旧索遗红未凋败。 岂知一见已陈迹,江水东流日西迈。摩挲两眼三叹息,悔却从前比菅芥。 长安贾客君不闻,已索黄金市中卖。
shì rén zuò huà jiē lùn pài   huà nǎi tiān jiě zhí jiāng shū xiě huā wǎn   zhuǎn jīn zhī zǒng chuí xiè    
chū wèi shuǐ hòu hóng   xiàng qīng xiān kuáng guài táo xiū xìng níng yán   hèn fēng chóu wèi kān chuài    
yōu lán kān gōng pèi   shí dāng yāo gōng bài dāng shí luò ǒu rán   yǒu shēng míng pēng pài    
tóng sāi juǎn wěi shān   wén shī zhài yǒu shí yǎn jiǎn shòu   kàn rén liǎng    
jiǔ hān xīng shuí shǐ 使 diān   xùn sǎo dàn jué jiān ài zhōng sān mèi zhī měi   jiàn huī wèi kuài    
zuì shì píng shēng diē dàng xīn   bìng qióng shān lǎo bèi nán gōng wáng jūn jiù   suǒ hóng wèi diāo bài    
zhī jiàn chén   jiāng shuǐ dōng liú 西 mài liǎng yǎn sān tàn huǐ   què cóng qián jiān jiè    
cháng ān jūn wén   suǒ huáng jīn shì zhōng mài