望春回

宋代 李甲
霁霞散晓,射水村渐明,渔火方绝。滩露夜潮痕,注冻濑凄咽。征鸿来时应负书,见疏柳、更忆伊同折。异乡憔悴,那堪更逢,岁穷时节。 东风暗回暖律。算拆遍江梅,消尽岩雪。唯有这愁肠,也依旧千结。私言窃语些誓约,便眠思梦想无休歇。这些离恨,除非对著、说似明月。
xiá sàn xiǎo   shè shuǐ cūn jiàn míng   huǒ fāng jué tān cháo hén   zhù dòng lài yān zhēng hóng 鸿 lái shí yīng shū   jiàn shū liǔ gèng tóng zhé xiāng qiáo cuì   kān gèng féng   suì qióng shí jié
dōng fēng àn huí nuǎn suàn chāi biàn jiāng méi   xiāo jìn yán xuě wéi yǒu zhè chóu cháng   jiù qiān jié yán qiè xiē shì yuē   biàn 便 mián mèng xiǎng xiū xiē zhè xiē hèn   chú fēi duì zhù shuō shì míng yuè