望春词

宋代 蔡襄
霏霏细雨勒梅黄,一望春容十断肠。 平芜古柳青青遍,独使潘郎两鬓霜。
fēi fēi lēi méi huáng   wàng chūn róng shí duàn cháng
píng liǔ qīng qīng biàn   shǐ 使 pān láng liǎng bìn shuāng