王北塿

清代 戴梓
城北辉山远难到,游踪应被辉山笑。城南王北塿一抔,杖履不倦来丹邱。 盈盈水色绿于草,参差万树烟中老。天外芙蓉翡翠光,乱峰争向尊前倒。 却把辉山作画屏,主宾相对烟波渺。刳木一双联一舟,板铺槛结空中楼。 右完左裂不成载,险将酒泼波同流。四山云起天忽变,冯夷击荡鞭龙雷。 布帷蔽日不蔽雨,雨从布落成水筛。惊戛惨澹白昼暝,咫尺厓岸登蓬莱。 天吴怒息湘灵喜,草黛花脂就新洗。赤轮云隙露晴晖,扶桑晓挺西山圮。 矫首何处有纤尘,吟向长杨吾醉矣。
chéng běi huī shān yuǎn nán dào   yóu zōng yīng bèi huī shān xiào chéng nán wáng běi lǒu póu zhàng   juàn lái dān qiū    
yíng yíng shuǐ 绿 cǎo   cēn wàn shù yān zhōng lǎo tiān wài róng fěi cuì guāng luàn   fēng zhēng xiàng zūn qián dào    
què huī shān zuò huà píng   zhǔ bīn xiāng duì yān miǎo shuāng lián zhōu bǎn   kǎn jié kōng zhōng lóu    
yòu wán zuǒ liè chéng zài   xiǎn jiāng jiǔ tóng liú shān yún tiān biàn féng   dàng biān lóng léi    
wéi   cóng luò chéng shuǐ shāi jīng jiá cǎn dàn bái zhòu míng zhǐ   chǐ àn dēng péng lái    
tiān xiāng líng   cǎo dài huā zhī jiù xīn chì lún yún qíng huī   sāng xiǎo tǐng shān 西    
jiǎo shǒu chǔ yǒu xiān chén   yín xiàng cháng yáng zuì