望白云山

明代 庞嵩
矗矗连天万马奔,垂缰直出羊城会。中峰叠叠起白云,白云飞去青山在。 青山玉骨来几时,芙蓉削出天边奇。九龙泉引西来佛,鹤舒展翼腾安期。 安期已去惠能老,秋风落地凄寒草。白衣苍狗时变更,閒云翠壁云谁扫。 龙泉突出甘泉居,鹤舒今已为著书。白云三变亭台异,太虚万古终如如。 本来面目谁能识,云去云来俱尘迹。丹梯蹑上五层楼,飘然四顾真无极。 欲将插羽凌天风,翱游八表无何中,万有万劫都成空。
chù chù lián tiān wàn bēn   chuí jiāng zhí chū yáng chéng huì zhōng fēng dié dié bái yún bái   yún fēi qīng shān zài    
qīng shān lái shí   róng xuē chū tiān biān jiǔ lóng quán yǐn lái 西   shū zhǎn téng ān    
ān huì néng lǎo   qiū fēng luò hán cǎo bái cāng gǒu shí biàn gēng xián   yún cuì yún shuí sǎo    
lóng quán chū gān quán   shū jīn wèi zhù shū bái yún sān biàn tíng tái tài   wàn zhōng    
běn lái miàn shuí néng shí   yún yún lái chén dān niè shàng céng lóu piāo   rán zhēn    
jiāng chā líng tiān fēng   áo yóu biǎo zhōng   wàn yǒu wàn jié dōu chéng kōng