望安南海口

宋代 陶弼
喜逢晴日破阴霾,望极西南瘴海涯。 夷狄古今常反复,朝廷终始务绥怀。 何时良将收铜柱,不日孱王弃{上艹下膏}街。 惆怅藤桥兵死鬼,年年沙上哭坟骨。
féng qíng yīn mái   wàng 西 nán zhàng hǎi  
jīn cháng fǎn   cháo tíng zhōng shǐ suí huái 怀  
shí liáng jiàng shōu tóng zhù   chán wáng   { shàng cǎo xià gāo   } jiē  
chóu chàng téng qiáo bīng guǐ   nián nián shā shàng fén