晚发吴城山

宋代 汪藻
风埽阳侯雪阵平,雨催摩诘画图成。气吞浦溆重林尽,秋著江湖去鸟明。 厚禄故人无一字,长年三老伴馀生。会须满意开怀抱,到眼庐山不世情。
fēng sào yáng hòu xuě zhèn píng   cuī jié huà chéng tūn zhòng lín jǐn qiū   zhù jiāng niǎo míng    
hòu rén   cháng nián sān lǎo bàn shēng huì mǎn kāi huái bào 怀 dào   yǎn shān bu shi qíng