挽范老

明代 沈周
双目冥冥与气沉,有何牵挂子孙心。解骖谁补无从泪,就布聊为不足衾。 破屋秋风茅把尽,孤坟落日水声深。老奴封土辞归后,安得松楸作树林。
shuāng míng míng chén   yǒu qiān guà sūn xīn jiě cān shuí cóng lèi jiù   liáo wèi qīn    
qiū fēng máo jǐn   fén luò shuǐ shēng shēn lǎo fēng guī hòu ān   sōng qiū zuò shù lín