玩芳亭

宋代 刘攽
谁与玩芳草,慨然思古人。东风千里目,红蕊一城春。 贺燕自高下,浮云无旧新。南山际沧海,更觉尔为邻。
shuí wán fāng cǎo   kǎi rán rén dōng fēng qiān hóng   ruǐ chéng chūn    
yàn gāo xià   yún jiù xīn nán shān cāng hǎi gèng   jué ěr wèi lín