莞尔堂和柳枢密韵

宋代 向滈
平生麋鹿性,从仕菲所娱。 要非所腰具,悠然慕潜夫。 赋归恨不蚤,空悲岁云徂。 世情固险薄,官路徒惊呼。 君看得失际,岂问戚与疏。 论心未必尔,反眼何所无。 嗟我与世忤,正坐所见殊。 强颜恋五斗,我岂不足与。 湖南有良田,亦有宅一区。 会当指衣去,俯仰聊自如。 谁能揖上官,迫促畏简书。 遂令湖海上,坐觉豪气除。 君言浪见许,众口方骂予。 不学望尘辈,甘心履危途。 所得俱可耻,山岩等豪铢。 古人惟事道,吾行端不迂。
píng shēng 鹿 xìng   cóng shì fēi suǒ  
yào fēi suǒ yāo   yōu rán qián  
guī hèn zǎo   kōng bēi suì yún  
shì qíng xiǎn báo   guān jīng  
jūn kàn de shī   wèn shū  
lùn xīn wèi ěr   fǎn yǎn suǒ  
jiē shì   zhèng zuò suǒ jiàn shū  
qiǎng yán liàn dǒu    
nán yǒu liáng tián   yǒu zhái  
huì dāng zhǐ   yǎng liáo  
shuí néng shàng guān   wèi jiǎn shū  
suì lìng hǎi shàng   zuò jué háo chú  
jūn yán làng jiàn   zhòng kǒu fāng  
xué wàng chén bèi   gān xīn wēi  
suǒ de chǐ   shān yán děng háo zhū  
rén wéi shì dào   xíng duān