晚渡伊水

唐代 韦述
悠悠涉伊水,伊水清见石。是时春向深,两岸草如积。 迢递望洲屿,逶迤亘津陌。新树落疏红,遥原上深碧。 回瞻洛阳苑,遽有长山隔。烟雾犹辨家,风尘已为客。 登陟多异趣,往来见行役。云起早已昏,鸟飞日将夕。 光阴逝不借,超然慕畴昔。远游亦何为,归来存竹帛。
yōu yōu shè shuǐ   shuǐ qīng jiàn shí shì shí chūn xiàng shēn   liǎng àn cǎo
tiáo wàng zhōu 屿   wēi gèn jīn xīn shù luò shū hóng   yáo yuán shàng shēn
huí zhān luò yáng yuàn   yǒu cháng shān yān yóu biàn jiā   fēng chén wèi
dēng zhì duō   wǎng lái jiàn xíng yún zǎo hūn   niǎo fēi jiāng
guāng yīn shì jiè   chāo rán chóu yuǎn yóu wéi   guī lái cún zhú