挽洞庭渔人孙仲可

明代 王世贞
孙郎气压任公子,欲截长虹作钩使。帝忧三岛逐浪翻,不遣神鳌受其饵。 归来却作王弘之,无鱼可卖称渔师。洞庭黏天八百里,处处轻舠系酒旗。 人间限满不肯住,忽逐琴高上天去。骊珠颗颗犹自圆,鲸背茫茫竟何处。 蹇余欲探桃花津,水远山长愁与论。椒浆但熟且须酹,有子解唤芦中人。
sūn láng rèn gōng   jié cháng hóng zuò gōu shǐ 使 yōu sān dǎo zhú làng fān   qiǎn shén áo shòu ěr    
guī lái què zuò wáng hóng zhī   mài chēng shī dòng tíng nián tiān bǎi chù   chù qīng dāo jiǔ    
rén jiān xiàn mǎn kěn zhù   zhú qín gāo shàng tiān zhū yóu yuán jīng   bèi máng máng jìng chǔ    
jiǎn tàn táo huā jīn   shuǐ yuǎn shān cháng chóu lùn jiāo jiāng dàn shú qiě lèi yǒu   zi jiě huàn zhōng rén