挽东平张彦明
梦觉黄粱仅一炊,人生适意不多时。杜陵老病亲桃竹,白傅清閒忆柳枝。
有意出山寻树槚,伤心归榇赖门楣。秋风泪滴长江水,遥寄东原薤露诗。
mèng
梦
jué
觉
huáng
黄
liáng
粱
jǐn
仅
yī
一
chuī
炊
,
rén
人
shēng
生
shì
适
yì
意
bù
不
duō
多
shí
时
dù
。
líng
杜
lǎo
陵
bìng
老
qīn
病
táo
亲
zhú
桃
bái
竹
,
fù
白
qīng
傅
xián
清
yì
閒
liǔ
忆
zhī
柳
枝
。
yǒu
有
yì
意
chū
出
shān
山
xún
寻
shù
树
jiǎ
槚
,
shāng
伤
xīn
心
guī
归
chèn
榇
lài
赖
mén
门
méi
楣
qiū
。
fēng
秋
lèi
风
dī
泪
cháng
滴
jiāng
长
shuǐ
江
yáo
水
,
jì
遥
dōng
寄
yuán
东
xiè
原
lù
薤
shī
露
诗
。