晚冬废溪东寺怀李司直纵

唐代 皎然
废溪无人迹,益见离思深。归来始昨日,恍惚惊岁阴。 清想属遥夜,圆景当空林。宿昔月未改,何如故人心。 游从间芳趾,摇落栖寒岑。眇眇湖上别,含情初至今。 道流安寂寞,世路倦岖嶔。此意欲谁见,怀贤独难任。 徽声反冥默,夕籁何哀吟。禅念破离梦,吾师诫援琴。 耿耿已及旦,曷由开此襟。幽期谅未偶,胜境徒自寻。 安得西归云,因之传素音。
fèi rén   jiàn shēn guī lái shǐ zuó   huǎng jīng suì yīn
qīng xiǎng shǔ yáo   yuán jǐng dāng kōng lín 宿 yuè wèi gǎi   rén xīn
yóu cóng jiān fāng zhǐ   yáo luò hán cén miǎo miǎo shàng bié   hán qíng chū zhì jīn
dào liú ān   shì juàn qīn shuí jiàn   huái 怀 xián nán rèn
huī shēng fǎn míng   lài āi yín chán niàn mèng   shī jiè yuán qín
gěng gěng dàn   yóu kāi jīn yōu liàng wèi ǒu   shèng jìng xún
ān 西 guī yún   yīn zhī chuán yīn