晚登瀼上堂

唐代 杜甫
故跻瀼岸高,颇免崖石拥。开襟野堂豁,系马林花动。 雉堞粉如云,山田麦无垄。春气晚更生,江流静犹涌。 四序婴我怀,群盗久相踵。黎民困逆节,天子渴垂拱。 所思注东北,深峡转修耸。衰老自成病,郎官未为冗。 凄其望吕葛,不复梦周孔。济世数向时,斯人各枯冢。 楚星南天黑,蜀月西雾重。安得随鸟翎,迫此惧将恐。
ráng àn gāo   miǎn shí yōng kāi jīn táng huō   lín huā dòng
zhì dié fěn yún   shān tián mài lǒng chūn wǎn gēng shēng   jiāng liú jìng yóu yǒng
yīng huái 怀   qún dào jiǔ xiāng zhǒng mín kùn jié   tiān chuí gǒng
suǒ zhù dōng běi   shēn xiá zhuǎn xiū sǒng shuāi lǎo chéng bìng   láng guān wèi wèi rǒng
wàng   mèng zhōu kǒng shì shù xiàng shí   rén zhǒng
chǔ xīng nán tiān hēi   shǔ yuè 西 zhòng ān suí niǎo líng   jiāng kǒng