晚登千峰榭

宋代 陆游
只道文书无了日,也能摆拨上层台。 窗明山雪暮方作,露白野梅寒未开。 老病真惭天下士,穷愁强覆掌中杯。 儿曹莫怪凭阑久,得句何妨秉烛回。
zhī dào wén shū le   néng bǎi shàng céng tái
chuāng míng shān xuě fāng zuò   lòu bái méi hán wèi kāi
lǎo bìng zhēn cán tiān xià shì   qióng chóu qiáng zhǎng zhōng bēi
ér cáo guài píng lán jiǔ   de fáng bǐng zhú huí