挽道士危功远
处世纷纷一梦同,觉来虚室已成空。药垆丹灶尘埃里,羽节琼轮杳霭中。
素壁尚明秋馆月,青松犹引夜窗风。仙家自有逍遥趣,不用悲哀哭断蓬。
chǔ
处
shì
世
fēn
纷
fēn
纷
yī
一
mèng
梦
tóng
同
,
jué
觉
lái
来
xū
虚
shì
室
yǐ
已
chéng
成
kōng
空
。
。
yào
药
lú
垆
dān
丹
zào
灶
chén
尘
āi
埃
lǐ
里
,
yǔ
羽
jié
节
qióng
琼
lún
轮
yǎo
杳
ǎi
霭
zhōng
中
。
。
sù
素
bì
壁
shàng
尚
míng
明
qiū
秋
guǎn
馆
yuè
月
,
qīng
青
sōng
松
yóu
犹
yǐn
引
yè
夜
chuāng
窗
fēng
风
。
。
xiān
仙
jiā
家
zì
自
yǒu
有
xiāo
逍
yáo
遥
qù
趣
,
bù
不
yòng
用
bēi
悲
āi
哀
kū
哭
duàn
断
péng
蓬
。
。