晚次修路僧
平尽不平处,尚嫌功未深。应难将世路,便得称师心。
高鸟下残照,白烟生远林。更闻清磬发,聊喜缓尘襟。
píng
平
jǐn
尽
bù
不
píng
平
chú
处
,
shàng
尚
xián
嫌
gōng
功
wèi
未
shēn
深
。
。
yìng
应
nán
难
jiāng
将
shì
世
lù
路
,
biàn
便
dé
得
chēng
称
shī
师
xīn
心
。
。
gāo
高
niǎo
鸟
xià
下
cán
残
zhào
照
,
bái
白
yān
烟
shēng
生
yuǎn
远
lín
林
。
。
gèng
更
wén
闻
qīng
清
qìng
磬
fā
发
,
liáo
聊
xǐ
喜
huǎn
缓
chén
尘
jīn
襟
。
。